Hội An dịu hiền trong những ngày nắng vàng, bình yên trong những ngày vắng lặng...

Chưa năm nào mình không về thăm quê, và có lẽ đây là năm mà mình được ngắm nhìn Hội An một cách bình yên, nên thơ nhất. Mình lang thang khắp ngõ ngách, chậm rãi tận hưởng cái vẻ đẹp thâm trầm, cổ kính trong những con phố tĩnh mịch ngập tràn nắng mơ màng…

Mình yêu những bức tường vàng loang màu thời gian, nếp ngói đầy rêu phong, mắt cửa trước những ngôi nhà cổ… Yêu cái âm thanh rì rào của lá cây mỗi khi gió thổi, tiếng chim líu lo và cả mùi hương trầm len lỏi khắp phố nhỏ…mình sẵn sàng ngồi cả ngày để kể cho bạn nghe mọi thứ xinh đẹp mình thấy ở phố Hội – những mảnh ghép trong trẻo, ngọt ngào tạo nên “vùng ký ức” chẳng nơi nào có được.

Hội An – nơi mình cảm thấy thuộc về.

Đến Hội An thì ở đâu nhỉ? Tham khảo bài viết về Oryza Villa, Dechiu Hotel

Cảm ơn bạn đã dành thời gian đọc bài viết này! Hãy để lại bình luận nếu có bất kỳ câu hỏi nào hoặc đơn giản chỉ là vài dòng cảm nhận, mình sẽ rất vui nếu được bạn chia sẻ và góp ý để những bài viết sau trở nên hay ho, chất lượng hơn.

Đừng quên follow Instagram và Fanpage vì mình sẽ cập nhật thông tin nhanh nhất tại đây.

Love, Lu

Thanks for reading!

Share:

No Food Phobia
No Food Phobia

Trang blog chia sẻ về ẩm thực, du lịch và những câu chuyện đời sống của Vũ Mỹ Linh.

About me

2 Responses

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.